Ring ring
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Hoàng đế lười biếng


phan 33

 Chương 96: Lại gặp được hắn 4
Cổ Lạc Nhi vội vàng phân phó người thị vệ khác thủ hộ ở bên người nàng.
"Nhanh, mau đi cứu người."
Thị vệ lại không chịu xê dịch cước bộ.
"Thuộc hạ nhất định phải bảo vệ an toàn của nương nương. Nương nương, chúng ta mau trở về."
"Không được, chúng ta không thể bỏ lại Nguyên Phương. Kẻ xấu ở trong rừng, ta ở chỗ này không có việc gì, ngươi mau đi cứu Nguyên Phương."
Thị vệ vẫn đứng bất động như cũ.
"Không, nếu như nương nương xảy ra điều gì bất trắc, thuộc hạ đảm đương không nổi trách nhiệm này. Nguyên đầu cũng đảm đương không nổi."
Trong rừng tiếng đao binh đụng vào nhau càng thêm kịch liệt, hù dọa trận trận chim hót.
Chỉ nghe Nguyên Phương đang gầm lên: "Tiểu nhân hèn hạ."
Cổ Lạc Nhi khẩn trương, chui ra khỏi xe ngựa, hướng phía thị vệ quát: "Ta lệnh cho ngươi, lập tức vào trong cứu Nguyên Phương."
Thị vệ cúi đầu xuống, chẳng những không vào cánh rừng, lại kéo xe ngựa, muốn chạy trở về.
Cổ Lạc Nhi tức giận, làm người há có thể thấy chết mà không cứu, chính mình chạy trốn.
Cố ý chế giễu nói: "Ngươi là thấy bên trong nhiều người lợi hại, không dám đi vào sao?"
Thị vệ bỗng nhiên ngẩng đầu, bi phẫn nói: "Mới không phải. Thuộc hạ nhất định phải bảo vệ an nguy của nương nương."
"Ta có thể tự bảo vệ mình. Ngươi đã quên, ngày hôm qua ta đã đối phó với Phùng Thái úy như thế nào sao?"
Trên mặt thị vệ hiện ra hỉ sắc.
"Đúng vậy, nương nương, người ở chỗ này, ngàn vạn chú ý. Thuộc hạ lập tức đi cứu Nguyên đầu."
Cưỡi ngựa, xông vào cánh rừng.
Cổ Lạc Nhi cầm cơ nỏ trong tay, nhưng không dám tùy tiện đi vào cánh rừng, dù sao nàng không biết võ công, sợ cứu người không thành còn vướng chân hai thị vệ.
Lại nghe thấy thị vệ vừa rồi phát ra tiếng kêu sợ hãi: "Nguyên đầu, ngươi làm sao rồi?"
Sau đó lại là tiếng đao binh đụng vào nhau.
Chỉ nghe Nguyên Phương bên trong gầm lên: "Làm sao ngươi lại vào đây, ai ở lại bảo vệ chủ nhân? Mau đi ra."
Sau đó là một thanh âm thô lỗ cười to.
"Ha ha, các ngươi trúng kế rồi, vào được mà không ra được."
Nguyên Phương kêu to: "Chủ nhân, các ngài mau trở về, gọi cứu binh."
Cổ Lạc Nhi biết rõ, cái hắn gọi là gọi cứu binh, kỳ thật muốn nàng mặc kệ bọn hắn, tự mình chạy trốn.
Chính là, nàng có thể nào mặc kệ bỏ lại bọn hắn?
Nghe tình hình bên trong, chỉ sợ bọn họ đã gặp nguy hiểm.
Nhảy xuống xe, nói với xa phu: "Ta lệnh cho ngươi, lập tức cưỡi ngựa trở về thành tìm viện binh. Nhanh."
Xa phu không biết võ công, sớm bị dọa đến hai chân như nhũn ra.
Nghe thấy lời Cổ Lạc Nhi nói, giống như nghe xong thánh chỉ, vội vàng từ chỗ đang ngồi lăn xuống.
Cưỡi lên ngựa kéo xe, run run rẩy rẩy cởi dây thừng gắn trên xe ngựa.
Ngoài miệng còn làm bộ khách khí.
"Nương, nương nương, ngài cũng nên đi tìm viện binh đi."
Cổ Lạc Nhi không chịu nổi, rút thanh đao đeo trên eo hắn, chém đứt dây thừng, rồi cầm đao ném cho xa phu.
"Đỡ lấy, còn không mau đi. Nhớ kỹ, phải gọi cứu binh."
Xa phu ban đầu thấy Cổ Lạc Nhi rút đao, còn tưởng rằng nàng muốn giết mình, sợ tới mức thất thanh lắp bắp.
Thẳng đến khi Cổ Lạc Nhi trả lại đao cho hắn, hắn mới quá mức chậm chạp, lau mồ hôi lạnh trên đầu, cưỡi ngựa chạy như điên trở về.
Ngay cả việc trả lời Cổ Lạc Nhi cũng quên khuấy.
Cổ Lạc Nhi khinh thường nhìn theo bóng dáng hắn, lắc đầu, vẻ mặt đề phòng nhìn về phía rừng cây.
Lại nghe thấy sau lưng đột nhiên truyền đến một tiếng hét thảm.
Cổ Lạc Nhi quay đầu nhìn lại, vừa vặn trông thấy đầu của xa phu chạy trối chết rơi xuống, lăn lông lốc trên mặt đất.
Máu tươi văng khắp nơi, óc phụt ra.
Xa phu nằm trên mặt đất giật giật vài cái, rồi không còn động tĩnh.
Mà ở phía trước, xuất hiện mấy Hắc y nhân che mặt.
Cổ Lạc Nhi bi phẫn chất vấn: "Các ngươi giết hắn?"
Hắc y nhân trong tay cầm đao, chậm rãi tiến lại gần Cổ Lạc Nhi.
"Tiểu bối nhát gan, đáng chết."
Cổ Lạc Nhi từng bước một lui lại phía sau.
"Các ngươi là ai? Muốn làm gì? Nếu như các ngươi muốn bạc, ta đưa các ngươi là được."
Người bịt mặt ngay cả mắt cũng không chớp một cái.
"Chúng ta muốn bạc, càng muốn mạng của ngươi."
"Vì sao? Ta và các ngươi không chút nào liên quan, tại sao lại muốn mạng của ta?"
Cổ Lạc Nhi vừa hỏi han câu giờ, vừa mau chóng nghĩ biện pháp trong đầu.
Xem ra, địch nhân đã sớm sắp xếp ổn thỏa, muốn lấy tính mạng của nàng.
Trong rừng phía sau có địch nhân, phía trước cũng có địch nhân, nàng nên làm gì bây giờ?
Người bịt mặt cước hạ không chần chờ, vẫn đang tới gần phía Cổ Lạc Nhi.
"Ngươi không đắc tội với chúng ta, nhưng lại có người muốn mạng của ngươi."
"Là ai?"
"Xuống đất, ngươi tự nhiên sẽ biết."
"Không, ta không muốn phải làm quỷ chết oan. Các ngươi nói cho ta biết, là ai muốn mạng của ta? Ta chết cũng muốn làm quỷ minh bạch."
Cổ Lạc Nhi trong miệng qua loa , giơ tay phải lên, cổ tay áo nhắm ngay trước mặt người bịt mặt.
"Trong lòng chính ngươi hẳn là biết rõ."
Người bịt mặt chết không chịu nhè ra, cách Cổ Lạc Nhi càng ngày càng gần.
Cổ Lạc Nhi trong lòng đã đoán được một chút, kẻ tình nghi lớn nhất ắt hẳn là Nguyệt quý phi và Phùng Thái Úy.
Nàng chỉ đắc tội với bọn hắn lợi hại nhất.
Chỉ là, hiện tại nàng không rảnh đi suy xét vấn đề này, nàng trước hết phải giữ được tính mạng rồi nói sau.
Cổ Lạc Nhi vặn chốt mở trên cơ nỏ.
Vài điểm hàn quang theo ống tay áo nàng bắn ra, bắn thẳng về phía người bịt mặt trước mặt.
Tên bịt mặt dẫn đầu cùng Cổ Lạc Nhi nói chuyện kêu một tiếng "Không ổn" , người phóng lên trời, muốn tránh khỏi ngân châm.
Nhưng đã chậm, ngân châm vẫn bắn thẳng vào chân hắn.
Cổ Lạc Nhi vì bảo vệ tính mạng, dưới tình thế cấp bách, đã vặn chốt mở màu đỏ.
Người bịt mặt nặng nề rơi xuống đất, thân thể bị phản xung lực bắn ra nhảy lên vài cái, sau đó liền không động đậy .
Tựa như một bao cát không có sinh mệnh lực.
Cổ Lạc Nhi sợ tới mức trong lòng kinh hoàng, sắc mặt trắng bệch.
Đây là lần đầu tiên nàng giết người.
Nàng chưa từng nghĩ qua, chính mình sẽ động thủ giết người.
Cũng không nghĩ đến, độc dược này lợi hại như vậy, kiến huyết phong hầu (gặp máu là tỏi).
Còn tưởng rằng, người bịt mặt trúng độc, chỉ là không có khí lực đứng dậy truy sát nàng, không nghĩ rằng hắn sẽ trúng độc mà chết.
Cổ Lạc Nhi lần đầu rõ ràng ý thức được, Cô Hồng bảo có nghĩa là gì.
Lãnh Dạ cho một tiểu gian tế không đáng tin như nàng một công cụ còn lợi hại như vậy, những người khác thì càng không cần phải nói .
Mà Lãnh Dạ, dám đưa cơ nỏ này cho nàng, có thể thấy được bản thân hắn võ công cao thâm đến cỡ nào.
Ngân châm bắn trúng không chỉ một người bịt mặt, thoáng chốc trước mặt đã ngã xuống ba bộ thi thể.
Chỉ còn lại có bốn người ánh mắt đề phòng chằm chằm nhìn Cổ Lạc Nhi, dừng bước, không dám tiến lên, nhưng vẫn không chịu lui về phía sau.
Cổ Lạc Nhi căn bản không dám nhìn phía dưới đất một cái, nàng không dám tưởng tượng đến tội nghiệt của mình, không dám tưởng tưởng chính mình đã là một hung thủ giết người.
Hơn nữa, còn là hung thủ giết ba mạng người.
Trời ạ, tại sao lại như vậy?
Cổ Lạc Nhi vung ống tay áo, cả gan kêu: "Này, các ngươi thấy rồi chứ? Còn không mau lui ra, nếu không đừng trách ta không khách khí."



Chương 97: Lại gặp được hắn 5
Bốn người bịt mặt lẳng lặng đứng, ánh mắt chằm chằm nhìn Cổ Lạc Nhi, chớp cũng không chớp một cái.
Cổ Nhạc nhi cũng không dám tiếp tục bắn ngân châm, hai bên cùng căng thẳng.
Trên đường nhỏ phi thường tĩnh lặng, một chút tiếng động cũng không có.
Trong rừng phía sau cũng không có thanh âm nào, không biết Nguyên Phương bọn hắn thế nào.
Cổ Lạc Nhi trong lòng không ngăn được sợ hãi.
Đột nhiên, sau đầu nàng truyền đến một tiếng gió thoảng, Cổ Lạc Nhi vội vàng xoay người, vặn cơ quan cơ nỏ hướng phía sau bắn tới.
Trước mắt nàng xuất hiện một bóng đen thật lớn, sau đó ngực giống bị thứ gì đó nặng nề đâm phải.
Lồng ngực Cổ Lạc Nhi đau đớn, thân thể không làm chủ được bay về phía sau.
Một khắc này, trong đầu nàng chỉ còn lại một ý nghĩ.
Xong rồi xong rồi, mệnh của Cổ Lạc Nhi nàng hôm nay tiễn ở chỗ này rồi.
Cổ Lạc Nhi lưu luyến mở to mắt, nhìn lên bầu trời xanh thẳm và ánh mặt trời rực rỡ.
Nàng muốn nhìn thế giới này thêm một lần cuối cùng.
Song, thân thể của nàng bỗng nhiên ngừng lại.
Không đợi cho nàng hiểu chuyện gì xảy ra, liền nghe bên tai truyền đến trận trận kinh hô.
"Đạp Tuyết công tử."
"Không xong, Đạp Tuyết công tử xuất hiện, chúng ta mau rút lui."
Tiếp theo, một thanh âm trầm thấp khàn khàn, nhưng lại vô cùng dễ nghe vang lên trên đỉnh đầu nàng.
"Định rút lui sao? Muộn rồi."
Vừa nghe thấy thanh âm quen thuộc này, trái tim Cổ Lạc Nhi giống như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Nàng vội vàng xoay cổ.
Nàng thấy được, ngay tại trước mặt nàng, hiện ra một chiếc hắc sa.
Phía dưới hắc sa, mơ hồ có thể thấy được một đường cong duyên dáng của chiếc cằm.
Cổ Lạc Nhi ngây ngẩn nhìn Đạp Tuyết công tử, cho đến khi vài tiếng kêu thảm kéo lại suy nghĩ của nàng.
"Đừng giết bọn họ."
Cổ Lạc Nhi rất muốn nói như vậy, bởi vì những người này chỉ là phụng mệnh đến đây giết người.
Hơn nữa, nàng đã giết ba người trong bọn hắn rồi.
Thế nhưng lồng ngực nàng cực kỳ đau đớn, lời nào cũng nói không được.
Cổ Lạc Nhi cố hết sức nghiêng đầu sang chỗ khác, muốn nhìn phía dưới một chút.
Lúc này, nàng mới phát hiện, nàng đang được Đạp Tuyết công tử ôm ở trong người.
"Đừng nhúc nhích, coi chừng vết thương."
Thanh âm Đạp Tuyết công tử khàn khàn trầm thấp lại từ trên đầu Cổ Lạc Nhi vang lên.
Thanh âm của hắn rất lạnh nhạt, nhưng trong lạnh nhạt lại mơ hồ hàm chứa ân cần.
Cổ Lạc Nhi không dám cử động nữa.
Không chỉ bởi vì lời nói của Đạp Tuyết công tử, cũng bởi vì, chỉ cần nàng vừa động, ngực liền đau đớn như bị xé rách.
Cũng may, từ góc độ của nàng, cũng có thể nhìn thấy tình hình chung quanh.
Vừa rồi bốn người bịt mặt chắn trước mặt nàng đều ngã xuống đất, quằn quại rên rỉ, nhưng hiển nhiên vẫn chưa chết.
Cảnh vật trước mắt lung lay mấy cái, cho đến khi dừng lại, Cổ Lạc Nhi phát hiện, nàng đã được Đạp Tuyết mang vào bên trong rừng cây.
Lại là trận kêu thảm, sau đó trên cây ngã xuống mấy hắc y nhân che mặt theo thường lệ.
Trên mặt đất truyền đến tiếng rên rỉ liên tiếp.
Đạp Tuyết công tử ôm Cổ Lạc Nhi, đi về phía trước vài bước, sau đó ngừng lại.
Ngồi nửa người xuống, đặt Cổ Lạc Nhi trên đùi hắn, một tay ôm lấy nàng.
Cổ Lạc Nhi thấy được, tay kia của hắn bắt lấy tay Nguyên Phương cùng thị vệ khác, giữ bắt mạch, vạch mí mắt của bọn hắn.
Nguyên Phương cùng người thị vệ kia ngã trên đất, nhắm mắt, không rõ sống hay chết.
Cổ Lạc Nhi khẩn trương nhìn Đạp Tuyết công tử.
Nhưng khổ nỗi ngực đau dữ dội, không cách nào mở miệng nói chuyện.
Đạp Tuyết công tử giống như hiểu lo lắng trong lòng nàng, nói cho nàng biết.
"Bọn họ không có việc gì, chỉ là trúng mê hương."
Ôm Cổ Lạc Nhi đứng lên, lạnh giọng phân phó: "Cho bọn hắn ăn giải dược."
Một người bịt mặt trong đó leo đến trước mặt hai người Nguyên Phương, đem giải dược cho bọn hắn ăn xong.
Hai thị vệ mê mẩn trừng trừng mở to mắt, vừa nhìn thấy Cổ Lạc Nhi liền kêu to.
"Nương nương, ngài không sao chứ?"
Sau đó mới nhìn thấy Đạp Tuyết công tử đang ôm Cổ Lạc Nhi.
Kinh ngạc hỏi: "Đạp Tuyết công tử? Là ngươi đã cứu chúng ta?"
Đạp Tuyết công tử không để ý tới bọn họ, nói: "Bọn họ không có việc gì rồi, không cần phải lo lắng."
Giống như tự nói, lại giống đang nói với Cổ Lạc Nhi.
Sau đó, hắn ngẩng đầu, dùng thanh âm tột cùng lạnh lẽo nói: "Trở về nói cho chủ tử các ngươi biết, Tiên phi nương nương và Minh Châu lâu được ta bảo vệ, từ nay về sau hắn còn dám làm xằng làm bậy, coi chừng mạng chó của hắn."
"Dạ, vâng."
Người bịt mặt kinh hồn bạt vía trả lời.
Giống như thấy được đường sống từ trong miệng Đạp Tuyết công tử, trong mắt bọn hắn không khỏi đều toát ra thần sắc mong ngóng chờ đợi.
Đạp Tuyết công tử lạnh lùng quát: "Cút cả đi."
Người bịt mặt chỉ mong câu nói này, bất chấp trả lời, bất chấp đau đớn trên người, vừa lăn vừa bò chuồn khỏi.
Còn không nhớ mang theo ba thi thể bị Cổ Lạc Nhi dùng cơ nỏ giết chết kia đi.
Chỉ một thoáng, trong rừng cây lại khôi phục yên tĩnh.
Chỉ có chim chóc kinh hãi còn đang lượn vòng trên không.
Nguyên Phương vịn thân cây đứng dậy, ôm quyền hướng phía Đạp Tuyết công tử.
"Đa tạ công tử, ân huệ này của công tử, Nguyên Phương khắc ghi trong lòng. Thỉnh công tử trả nương nương lại cho bọn ta."
Đạp Tuyết công tử cúi đầu nhìn Cổ Lạc Nhi một chút, nói: "Nàng bị thương, ta trước mang nàng đi chữa thương. Các ngươi trở về, sau đó ta sẽ đưa nàng trở lại Minh Châu lâu."
Không đợi Nguyên Phương trả lời, hắn đã ôm Cổ Lạc nhi, chớp mắt đã biến mất bên ngoài rừng cây.
Cổ Lạc Nhi chỉ cảm thấy gió vù vù thổi bên tai, khăn che mặt màu đen của Đạp Tuyết công tử lướt nhẹ trên cổ cùng trước ngực nàng.
Thế nhưng, nàng vẫn không nhìn thấy mặt hắn.
Rất nhanh, Đạp Tuyết công tử mang theo Cổ Lạc Nhi tới một sơn cốc bị che phủ.
Phía trước sơn cốc là một vách núi, không cao lắm, nhưng rất dốc.
Đạp Tuyết công tử ngẩng lên quan sát, vọt người bay lên.
Cho đến khi hắn dừng lại, chân đạp lên mặt đất, Cổ Lạc Nhi mới phát hiện, ở giữa vách núi này có một nơi lõm vào.
Dừng lại ở nơi này chữa thương, hoàn toàn không cần lo lắng bị người khác phát hiện.
Cổ Lạc Nhi rất muốn hỏi hắn một chút, hắn rất hiểu rõ địa hình ở đây sao?
Nếu không làm sao lại biết rõ ở đây có nơi tốt như thế này?
Đạp Tuyết công tử ngồi xuống, đặt Cổ Lạc Nhi ngang trên đùi, một tay ôm, tay kia kéo vạt áo trước ngực nàng.
Cổ Lạc Nhi xấu hổ đỏ bừng cả mặt.
Đưa tay muốn ngăn hắn lại, nhưng tay vừa mới động đậy, ngực liền đau khiến nàng trực tiếp hít hơi lạnh.
Đạp Tuyết công tử lại không chút nào nương tay kéo áo ngoài của Cổ Lạc Nhi ra.
Thấy thế nhẹ nhàng nói ra: "Ta không có ý khinh bạc nàng, chỉ là giúp nàng trị thương."
Cổ Lạc Nhi liền không giãy dụa nữa.
Dù sao nàng cũng đến từ thời không tương đối cởi mở, tại thời không của nàng, có cả bác sĩ phụ khoa là nam nữa.
Đạp Tuyết công tử nói không sai, hắn hiện tại chỉ là đại phu, đang giúp nàng trị thương.
Nhưng mà, vì sao khi hắn thanh minh quan hệ, trong lòng nàng lại mơ hồ có một chút mất mát đây?



Chương 98: Tâm tư này là gì đây
Cổ Lạc Nhi suy nghĩ miên man, bàn tay Đạp Tuyết công tử lại không chút nào có ý tứ chậm lại, rất nhanh đã kéo toàn bộ y sam Cổ Lạc Nhi ra.
Cổ Lạc Nhi chỉ cảm thấy trước ngực man mát , xấu hổ đến nhắm hai mắt lại, không dám nhìn Đạp Tuyết công tử.
Chỉ lo thẹn thùng, ngay cả đau đớn đều tạm thời quên mất.
Chỉ cảm thấy Đạp Tuyết công tử sau một hồi vẽ loạn trên ngực nàng, tiếp đó kéo vạt áo nàng lên.
Đỡ nàng ngồi xuống, ngồi ở trên người của hắn.
Nhẹ nhàng nói: "Ngồi vững."
Tay chống ở trên lưng nàng, giúp nàng truyền chân khí chữa thương.
Cổ Lạc Nhi ngoan ngoãn ngồi, cảm nhận được nhiệt độ từ lòng bàn tay Đạp Tuyết công tử truyền đến.
Trong lòng đột nhiên có một ý nghĩ cực ngây ngô mà cuồng dại, nếu như mỗi ngày có thể được Đạp Tuyết công tử vì nàng chữa thương như này, nàng nguyện ý mỗi ngày đều bị thương.
Lòng của nàng, hoàn toàn thất lạc mất rồi.
Trong khi Cổ Lạc Nhi đang vô cùng lưu luyến, Đạp Tuyết công tử cuối cùng cũng chữa thương xong.
"Khá hơn chút nào không?"
Đạp Tuyết công tử ân cần hỏi.
Cổ Lạc Nhi hít hít khí, lại cử động cánh tay, phát hiện ngực so với lúc trước đã khá hơn nhiều.
Tuy vẫn có chút chút đau, nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng tới cử động của nàng, không giống với đau đến tê tâm liệt phế như vừa rồi.
Nhưng Cổ Lạc Nhi không có trả lời.
Rất muốn nói rằng, thương thế của nàng vẫn đau rất lợi hại, rất muốn Đạp Tuyết công tử sau này tiếp tục giúp nàng trị thương.
Thế nhưng, nàng có thể giấu diếm được Đạp Tuyết công tử sao?
Đạp Tuyết công tử thấy nàng cúi đầu không nói, còn tưởng rằng nàng tức giận vì vừa rồi.
Trêu chọc nói: "Sao vậy? Còn đang tức giận? Cùng lắm thì ta chịu trách nhiệm với nàng là được."
Tim Cổ Lạc Nhi đột nhiên thoáng cái nhảy lên miệng, nhưng ngay sau đó lại rơi trở về chỗ cũ.
Không nhìn Đạp Tuyết công tử, xoay mặt nhìn chỗ khác.
Yếu ớt nói: "Chuyện này, không thể nói đùa được."
Một cơn gió nhẹ thổi qua, thổi lên chiếc khăn che mặt trước mặt Đạp Tuyết công tử, lộ ra đôi môi châu viên ngọc nhuận.
Cổ Lạc Nhi không hề thấy, đôi môi kia he hé ra, rồi lại gắt gao mím lại.
Đạp Tuyết công tử đưa cho Cổ Lạc Nhi một chiếc bình ngọc nhỏ.
"Đây là thuốc chữa thương. Về sau mỗi ngày vào buổi tối sau khi tắm nàng xoa lên một lần, ba ngày sau sẽ không có việc gì nữa."
"A, cám ơn huynh."
Cổ Lạc Nhi cảm tạ.
Nhận lấy bình ngọc nhỏ từ trong tay Đạp Tuyết công tử, dùng sức từ trên người hắn đứng lên.
Đạp Tuyết công tử không ngăn nàng, cũng theo nàng đứng lên, đứng ở phía sau nàng.
Cổ Lạc Nhi nhìn thoáng qua dưới chân, nhất thời cảm thấy choáng váng.
Vừa rồi ở dưới chân núi còn tưởng rằng vách núi này không cao, lên được đây, mới phát hiện rằng rất cao.
Đứng ở trên này, chân giống như cũng không phải là chính mình, mềm yếu, dường như một cơn gió cũng có thể thổi nàng ngã xuống dứoi.
Nàng đứng ở cách mép rìa quá gần, gần đến mức chỉ cần bước lên nửa bước, sẽ ngã xuống vách núi.
Cổ Lạc Nhi sợ hãi lui về sau một bước.
Nàng đã quên Đạp Tuyết công tử ngay ở phía sau nàng, nàng vừa lui một bước, vừa đúng ngã vào trong lòng hắn.
Giống như nàng đang chủ động nhảy vào ôm hắn.
Cổ Lạc Nhi toàn thân đều cứng đờ.
Muốn tránh khỏi Đạp Tuyết công tử, mà lại không dám, phía trước chính là vách núi a.
Mà Đạp Tuyết công tử đáng giận, đã không tránh nàng, lại còn nhẹ giọng cười, nắm lấy eo nàng.
Nếu nói vừa rồi hắn chỉ là vì nàng chữa thương, hiện tại thì sao đây?
Tuy rằng nàng thích hắn, nhưng nàng tuyệt đối không phải một nữ hài có thể xằng bậy.
Cổ Lạc Nhi quẫn bách nói: "Mời huynh thả ta ra, được không?"
Đạp Tuyết công tử không chịu buông tay, chiếc cằm còn đang vuốt nhẹ trên đầu nàng.
"Lần trước nàng giúp ta, ta đều tạ lễ với nàng. Giờ đây ta cứu nàng, chẳng lẽ nàng không nên cảm tạ ta sao?"
Cổ Lạc Nhi đương nhiên quên không được tạ lễ của hắn lần trước, vừa thẹn vừa giận.
"Đó cũng tính là tạ lễ?"
"Chẳng lẽ không tính sao? Nhiều nữ nhân muốn cũng không được."
Cổ Lạc Nhi biết hắn nói đúng là sự thật, nhưng cho dù đây là sự thật, cũng khiến cho người ta phản cảm.
Đang muốn chế giễu hắn vài câu, lại nghe thấy hắn nhẹ nói bên tai nàng.
"Đây chính là nụ hôn đầu ta hôn nữ giới a."
Hô hấp Cổ Lạc Nhi lập tức cứng lại, thật lâu sau mới hồi phục lại thần chí.
Thấp giọng nói: "Huynh muốn ta cảm tạ huynh như thế nào?"
"Cứ như vậy, để ta ôm một chút là được."
Đạp Tuyết công tử ôm Cổ Lạc Nhi, nhưng chỉ là đơn thuần ôm, hơn nữa ôm cũng không phải là rất chặt.
Cổ Lạc Nhi tùy ý để hắn ôm.
Si ngốc mà nghĩ, cứ để hắn ôm một lần đi. Cho dù về sau không còn được gặp lại hắn, ít nhất còn có hồi ức tốt đẹp này.
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42
Phan_43
Phan_44
Phan_45
Phan_46
Phan_47
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_51
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55
Phan_56
Phan_57
Phan_58
Phan_59
Phan_60
Phan_61
Phan_62
Phan_63
Phan_64
Phan_65
Phan_66
Phan_67
Phan_68
Phan_69
Phan_70
Phan_71
Phan_72 end
Phan_Gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .